SỞ CÔNG THƯƠNG HẢI DƯƠNG HỘI NHẬP VÀ PHÁT TRIỂN
chủ nhật, ngày 22/7/2018

Tin hoạt động

1/5/2012 12:00:00 AM
Xuân Nhâm Thìn đọc ' Mùa xuân chín" của Hàn Mặc Tử
Không biết mùa xuân và thơ xuân có tự bao giờ? Chỉ biết người ta sinh ra đã có mùa xuân và có thơ xuân. Chúng ta đã có bài thơ xuân đặc sắc như "Mùa xuân nho nhỏ" của Thanh Hải, "Mùa xuân xanh" của Nguyễn Bính và chúng ta lại có bài thơ "Mùa xuân chín" của Hàn Mặc Tử.

                                    Trong làn nắng ửng : khói mơ tan

                                    Đôi mái nhà tranh lấm tấm vàng

                                    Sột soạt gió trêu tà áo biếc

                                    Trên giàn thiên lý. Bóng xuân sang

 

                                    Sóng cỏ xanh tươi gợn tới trời

                                    Bao cô thôn nữ hát trên đồi

                                  - Ngày mai trong đám xuân xanh ấy

                                    Có kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi...

 

                                    Tiếng ca vắt vẻo lưng chừng núi

                                    Hổn hển như lời của nước mây

                                    Thầm thĩ với ai ngồi dưới trúc

                                    Nghe ra ý vị và thơ ngây...

 

                                    Khách xa gặp lúc mùa xuân chín

                                    Lòng trí bâng khuâng sực nhớ làng

                                    - Chị ấy năm nay còn gánh thóc

                                    Dọc bờ sông trắng nắng chang chang?

 

Không biết mùa xuân và thơ xuân có tự bao giờ? Chỉ biết người ta sinh ra đã có mùa xuân và có thơ xuân. Chúng ta đã có bài thơ xuân đặc sắc như "Mùa xuân nho nhỏ" của Thanh Hải, "Mùa xuân xanh" của Nguyễn Bính  và chúng ta lại có bài thơ "Mùa xuân chín" của Hàn Mặc Tử.

Cả bài "Mùa xuân chín" đều phảng phất hơi xuân, thấm đẫm tình xuân. Mùa xuân đến bắt đầu từ cái nắng mới lạ thường:

                                    Trong làn nắng ửng : khói mơ tan

                                    Đôi mái nhà tranh lấm tấm vàng

                                    Sột soạt gió trêu tà áo biếc

                                    Trên giàn thiên lý bóng xuân sang.

Đúng là nắng xuân, chẳng phải là tia nắng.hạt nắng, giọt nắng mà là "làn nắng". Chữ "làn" như gợi một hơi thở nhẹ nhàng, nắng như mỏng tang, mềm mại trải đều từng câu thơ và trong không gian. "làn nắng" lại "ửng" lên trong "khói mơ tan". Cảnh sắc nhẹ nhàng, đẹp dân dã mà huyền diệu. Ngòi bút thi nhân vẫn hướng đến một nét đẹp truyền thống, cổ điển. Cảnh như có hồn, như có tình chan chứa. Cái tài của thi nhân là chỉ vài nét chấm phá đơn sơ mà tinh tế gợi cảm. Chỉ có "Đôi mái nhà tranh" hiện lên trong "làn nắng ửng" nhưng vẫn gợi lên một sức sống đang lay động, dân dã, bình yên rất thân thuộc với mọi người. Nắng như đang rắc lên "Đôi mái nhà tranh" chút nắng xuân, sắc xuân, hương xuân. Lại nữa, cái âm thanh của gió "trêu" tà áo với cái gam màu "biếc" của lá, ấy là cái tình xuân.. Một tiếng "trêu" đáng yêu quá, dân dã quá, có gì như mang hương sắc đồng quê từ những câu ca dao, hát ghẹo từ thở nào cứ ngân nga đọng mãi trong lòng ta. Gió cũng chọn áo mà "trêu". Phải chăng "áo biếc" mới thật xuân, thật thơ, thật đẹp, thật chín trong con mắt của thi nhân? Mùa xuân là như thế, "chín" là như thế.

Từ cụ thể, từ làn nắng, từ mái nhà tranh, từ gió rồi mới khái quát : "Bên giàn thiên lý. Bóng xuân sang". Câu thơ có sự chuyển động nhẹ nhàng với một tâm trang bịn rịn, bâng khuâng, vương vấn đón "Bóng xuân sang". Thời khắc thiêng liêng chuyển giao  năm cũ và năm mới được ẩn vào dấu chấm đặt giữa dòng thơ: Bên giàn thiên lý, mùa xuân đã sang.

                                    Sóng cỏ xanh tươi gợn tới trời

                                    Bao cô thôn nữ hát trên đồi.

Có như xanh mãi, lan mãi trong không gian mênh mông trở thành "Sóng cỏ""Sóng cỏ" kia " gợn tới trời". Chẳng biết ngoài xa kia là sóng cỏ thật hay trong lòng thi nhân cỏ xanh tươi mà gợi thành sóng như thế? Mùa xuân bao giờ cũng là màu xanh của cỏ: "Cỏ xanh như khói bến xuân tươi" ( Nguyễn Trãi), "Cỏ non xanh rợn chân trời:" ( Nguyễn Du). Trong sắc xuân ấy, tình cảm con người cũng đến độ chín. Tiếng hát  giữa mùa xuân thân quen quá, yêu thương quá. Một nét đẹp truyền thống của dân tộc, một nét đẹp như ca dao, dân ca, như lễ hội mùa xuân được nói đến qua tiếng hát "vắt vẻo" "thơ ngây".

Mùa xuân mới thực sự "chín" khi có con người và có dư âm tiếng hát :

                                    Tiếng ca vắt vẻo lưng chừng núi

                                    Hổn hển như lời của nước mây

                                    Thầm thĩ với ai ngồi dưới trúc

                                    Nghe ra ý vị và thơ ngây.

Từ tiếng hát "vắt vẻo" như vút cao, như ngập ngừng, như lưu luyến giữa "lưng chừng núi". Tiếng hát "hổn hển" được so sánh với "lời của nước mây"- lời của thiên nhiên. Hai tiếng "hổn hển" như nhịp thở gấp gáp, vội vàng, như sợ mùa xuân lại mau chóng qua đi. Cảm xúc vừa thực vừa mơ đến lạ kỳ. Lời hát của các cô thôn nữ sao mà đáng yêu thế, như hút hồn người, như tràn ngập cả không gian, như góp phần làm nên một "Mùa xuân chín". Còn nữa, còn có tiếng "thầm thĩ" : "Thầm thĩ với ai ngồi dưới trúc", hẳn là tâm sự rồi, thân thương rồi. Và để rồi thi nhân bâng khuâng cảm nhận "Nghe ra ý vị và thơ ngây". Tiếng hát mùa xuân dân dã, tình tứ và đáng yêu quá. Sắc xuân, hương xuân, tình xuân đang "chín" dần trong lòng thôn nữ, bỗng lại có sự ngập ngừng, hẫng hụt, bâng khuâng:

                                    - Ngày mai trong đám xuân xanh ấy

                                    Có kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi...

Trung tâm bức tranh "Đám xuân xanh ấy" là các cô thôn nữ đang hát, đang "Thầm thĩ với ai ngồi dưới trúc" sẽ "chín" cùng mùa xuân, sẽ "theo chồng bỏ cuộc chơi". Thiên nhiên và lòng người như quyến luyến mùa xuân dần trôi qua, tuổi xuân sẽ dần trôi qua. Hàn Mặc Tử chợt thấy buồn, thấy hẫng hụt như mất đi một cái gì trong lòng mùa xuân đang chín.

Hàn Mặc Tử chính là lữ khách đi qua mùa xuân gặp cái ý vị của mùa xuân: "Khách xa gặp lúc mùa xuân chín". Lúc ấy thi nhân lại:

                                    Lòng trí bâng khuâng sực nhớ làng

                                    - Chị ấy năm nay còn gánh thóc

                                    Dọc bờ sông trắng nắng chang chang?

Hình ảnh của ký ức hiện lên một thoáng buồn và trải dài, trải rộng mênh mông xa vắng, thi nhân nhớ đến một con người với một công việc cụ thể "gánh thóc" trong một không gian cụ thể: "Dọc bờ sông trắng nắng chang chang?", chắc chắn "Chị ấy" không thể nhớ thi nhân mà chỉ có thi nhân mới "sực nhớ" " Chị ấy" thôi. Đó là nét thơ Hàn Mặc Tử, là tâm hồn thơ Hàn Mặc Tử. Thi nhân luôn khao khát với đời, với người, với tình yêu mặc dù ngoài đời đang chống chọi với bệnh tật hiểm nghèo. Vì thế, trong thơ thi nhân  luôn có một có một nỗi niềm cô đơn, trống vắng, hẫng hụt như thế.

"Mùa xuân chín" là bài thơ xuân, bức tranh xuân rạo rực, say đắm lòng người. "Mùa xuân chín" đã chín trong lòng thi nhân và chín trong lòng bạn đọc.

Nguồn Bài:

[Quay lại]
 In trang    Đầu trang
Các tin cùng Chuyên mục
Đại hội Công đoàn Ngành Công Thương Hải Dương, nhiệm kỳ 2018-2023 thành công tốt đẹp (3/29/2018 11:25:22 AM)
Công đoàn Văn phòng Sở Công Thương tổ chức thành công Đại hội lần III, nhiệm kỳ 2017-2022 (11/29/2017 1:57:23 PM)
Công đoàn ngành Công Thương Hải Dương sơ kết công tác 6 tháng đầu năm, triển khai công tác 6 tháng cuối năm 2017 (7/27/2017 9:20:12 AM)
Hướng dẫn đề nghị xét tặng Kỷ niệm chương "Vì sự nghiệp xây dựng tổ chức Công đoàn" (4/25/2017 4:43:19 PM)
Công ty TNHH may mặc Makalot Việt Nam quan tâm người lao động (11/18/2016 9:43:11 AM)
Công đoàn Công ty TNHH Shints BVT Tổng kết khen thưởng cán bộ đoàn viên (1/22/2016 11:11:38 AM)
CÔNG TY TNHH MAY MẶC MAKALOT 1 TỔ CHỨC Fesstival “Đêm hội nối vòng tay lớn” (1/15/2016 11:09:08 AM)
Công ty TNHH Makalot VN 2 tổ chức "Ngày hội đoàn kết Makalot 2015” (1/11/2016 11:04:14 AM)
Thường trực Công đoàn Ngành làm việc với Công đoàn Công ty TNHH VIETORY (5/27/2015 12:00:00 AM)
Bế mạc Giải thi đấu thể thao chào mừng 64 năm Ngày thành lập Ngành Công Thương (5/22/2015 12:00:00 AM)
BaoNhanDanBaoCongThuong2AntoanthucphamBaoHaiDuongTrung tam XTTM Lang Son