Welcome to LaoCai
 
         Giới thiệu
         Tin tức - Sự kiện
         Công nghiệp
         Thương mại
         Điện lực - Năng lượng
         Kỹ thuật, An toàn & Môi trường
         Hội nhập kinh tế quốc tế
         Xúc tiến thương mại
         Khuyến công
         Quản lý thị trường
         Thủ tục hành chính
         Văn bản pháp quy
         Thị trường nước ngoài
         Công đoàn Công Thương
         Quy hoạch ngành
         Hỏi đáp

Bài được đọc nhiều nhất
Các giải pháp xây dựng công đoàn cơ sở vững mạnh
Xem tiếp 
Nâng cao chất lượng hoạt động công đoàn cơ sở
Xem tiếp 
Nâng cao chất lượng hoạt động công đoàn cơ sở
Xem tiếp 
Hướng dẫn phân biệt nệm Kimdan thật và nệm Kimdan giả
Xem tiếp 
Hướng dẫn phân biệt nệm Kimdan thật và nệm Kimdan giả
Xem tiếp 
Sản xuất kinh doanh rượu cần tuân thủ các quy định nào?
Xem tiếp 
Kỷ niệm sâu sắc về hoạt động công đoàn
Xem tiếp 
Kỷ niệm sâu sắc về hoạt động công đoàn
Xem tiếp 
Chức năng, nhiệm vụ của Sở Công Thương
Xem tiếp 
Cơ cấu, tổ chức Sở Công Thương
Xem tiếp 

Tỷ giá ngoại tệ
Giá vàng
Loại Mua Bán
SBJ
SJC
HÌNH TƯỢNG "ANH BỘ ĐỘI CỤ HỒ" TRONG THƠ KHÁNG CHIẾN

Năm 2011, kỷ niệm 67 năm ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam,  chúng ta không thể không nhắc đến "Anh bộ đội Cụ Hồ". Hình tượng "Anh bộ đội Cụ Hồ" trong thơ kháng chiến là hình tượng hiện lên rất đẹp:

                                    "Rất đẹp hình anh lúc nắng chiều

                                    Bóng dài trên đỉnh dốc cheo leo

                                    Núi không đè nổi vai vươn tới

                                    Lá nguỵ trang reo với gió đèo"

                                                                        (Lên Tây Bắc- Tố Hữu)

                                    "Hoan hô Anh Giải phóng quân

                                    Kính chào Anh con người đẹp nhất

                                    Lịch sử hôn Anh chàng trai chân đất

                                    Sống hiên ngang bất khuất trên đời"

                                                                        (Bài ca Xuân 68- Tố Hữu ).

                                    "Nhìn quanh, núi đứng mây bay

                                    Võng anh Giải phóng rừng lay nắng chiều"

                                                                        (Nước non ngàn dặm - Tố Hữu) 

Cái đẹp trước hết họ là những người nông dân mặc áo lính.  Họ tự cầm súng để tự giải phóng mình và giai cấp, đồng bào mình. Họ trở thành đồng chí của nhau trong cuộc chiến đấu gay go quyết liệt với kẻ thù.

Trong kháng chiến chống thực dân Pháp, mặc dù trang bị thiếu thốn, nhưng họ vẫn lạc quan yêu đời, vần thương nhau trong nghĩa tình đồng đội:

                                    "Áo anh rách vai

                                    Quần tôi có vài mảnh vá

                                    Miệng cười buốt giá

                                    Chân không giày

                                    Thương nhau tay nắm bàn tay"

                                                                        (Đồng chí- Chính Hữu)

                                    "Lột sắt đường tàu

                                    Rèn thêm rao kiếm

                                    Áo vải, chân không

                                    Đi lùng giặc đánh"

                                                                        (Nhớ - Hồng Nguyên)

Đến thời kỳ chống đế quốc Mỹ, chiến tranh càng ác liệt, nồi gian khổ, khó khăn càng chồng chất, sự hy sinh mất mát càng tăng lên:

                                    "Khẩu súng trường tinh vi và ngắn lại

                                     Đường chúng tôi ra trận lại dài thêm

 

                                    Gạo mang đủ mười ngày còn mang súng

                                    Còn dành mang thuốc

                                    Còn dành mang nhau

                                    Mang bao nhiêu tai biến dọc đường

                                    Mỗi quyển sách nặng bằng năm viên đạn

                                    Chúng tôi dành mang đạn trước tiên"

                                                                        (Đường tới thành phố- Hữu Thỉnh)

Họ còn phải mang cả bao ni lông để phòng khi mình hoặc đồng đội hy sinh thay quan tài khi chôn cất. Gian khổ là thế, hy sinh là thế, nhưng trên đầu họ luôn có chiếc mũ gắn ngôi sao vàng năm cánh. Chiếc mũ của anh bộ đội đã trở thành biểu tượng của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam:

                                                "Anh đi bộ đội sao sao trên mũ

                                                Mãi mãi là sao sáng dẫn đường”

                                                                        (Núi đôi - Vũ cao)

                                    "Ôi cái mũ vải mềm dễ thương như một bàn tay nhỏ

                                    Chẳng làm đau một chiếc lá trên cành

                                    Sáng trên đầu như một mảnh trời xanh

                                    Mà xông xáo, mà tung hoành ngang dọc

                                    Mạnh hơn tất cả đạn bom, làm run sợ cả Lầu năm góc

                                    Ta muốn hỏi Trường Sơn

                                    Có đỉnh nào cao hơn

                                    Chiếc mũ kia của chủ nghĩa anh hùng cách mạng?”

                                                                                    (Bài ca Xuân 68 - Tố Hữu)

Cái đẹp thứ hai là  họ luôn luôn lạc quan, tin tưởng vào chiến thắng:

                                    - "Đằng nớ vợ chưa?

                                    - Đằng nớ?

                                    - Tớ còn chờ độc lập

                                    Cả lũ cười vang bên ruộng bắp

                                    Nhìn o thôn nữ cuối nương dâu"

                                                                        (Nhớ - Hồng Nguyên)

                                    "Vì nắng sắp lên rồi

                                    Chân trời đã tỏ

                                    Sông Đuống cuồn cuộn trôi

                                    Để nó cuốn phăng ra bể

                                    Bao nhiêu đồn giặc tơi bời"

                                                                        (Bên kia sông Đuống - Hoàng Cầm)

                                    "Ngày mai sẽ là ngày xum họp

                                    Đã toả sáng những tâm hồn cao đẹp

                                    Nhưng vẫn còn ngời trên những mắt lá si

                                    Và người chồng ấy đã ra đi... "

                                                                        (Cuộc chia ly mầu đỏ - Nguyễn Mỹ)

Niềm lạc quan ấy là bản chất người lính. Họ ra trận mà thấy "Đội ngũ ta đi. dài như tiếng hát" (Chính Hữu), "đánh Mỹ là một ngày hội lớn" (Huy Cận), "Đường ra trân mùa này đẹp lắm" (Phạm Tiến Duật). "Đường ta đi đẹp vô cùng. Ngàn năm luyên bước anh hùng đấy chăng?" (Tố Hữu).

Tình đồng đội  là nét đẹp nhất trong thơ kháng chiến. Đó là tình người trong những thời khắc quan trọng nhất. Thời khắc giữa cái sống và cái chết. Họ đến với nhau để truyền thêm hơi ấm, thêm nghị lực cho nhau giữa "rừng hoang sương muối" (Chính Hữu), cũng như "Bát cơm sẻ nửa, chăn sui dắp cùng" (Tố Hữu). Tình đồng đội thiêng liêng, là nguồn động viên, là tạo nên sức mạnh

                                                "Đạn bom, bão lụt, cơ hàn

                                                Chết đi lại sống, hết tàn lại tươi

                                                Thuỷ chung, vẫn đậm tình người

                                                Cắn đôi hạt muối, chung đời cháo rau

                                                Uống cùng viên thuốc chia đau

                                                Quên mình chia lửa, cứu nhau chia hầm"

                                                                                    (Nước non ngàn dặm - Tố Hữu)

                                                "Tao nhớ mắt mày đen màu đen che chở

                                                Những đêm Trường Sơn

                                                Khi ánh sáng rừng chỉ là vệt lân tinh

                                                Mày lặng lẽ mang giùm tao bao gạo

                                                Cớt sốt ập choáng người, lao đảo

                                                Vẫn tay mày dìu đỡ tao đi"

                                                                                                (Thanh Thảo)

Điều đáng nói đến nhất và cũng là điều đáng quý nhất là họ"chia lửa" cho nhau mỗi khi ra trận. Trong cuộc kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ đã có biét bao người lính ngã  xuống cho  mảnh đất Việt Nam hình chữ S. Trong mất mát, đau thương, người lính càng hiểu thêm giá trị của mình, của đồng đội mình khi hiến dâng cho Tổ quốc:

                                                "Ai viết tên em thành liệt sỹ

                                                Bên những hàng bia trắng giữa đồng

                                                Nhớ nhau, anh gọi em: đồng chí

                                                Một tấm lòng trong vạn tấm lòng"

                                                                                    (Núi Đôi - Vũ Cao)

                                                "Đắp cho anh nắm đất mặn nơi này

                                                Nơi anh ngã muối ngấm vào vết đạn

                                                Xót thịt, xót xương, xót người nằm xuống

                                                Thuỷ triều lên, nấm mộ cũng ngập chìm"

                                                                        (Nấm mộ trong rừng đước - Nguyễn Duy)           

Như trên đã nói, người lính xuất phát từ người nông dân, từ nhân dân mà ra, vì nhân dân mà chiến đấu, Cho nên, dù ở đâu họ cũng luôn được hơi ấm của nhân dân, đùm bọc, chở che. Anh Vệ quốc quân xa mẹ nhưng đã có  bao bà mẹ quý anh như con đẻ:

                                                "Bao bà cụ từ tâm làm mẹ

                                                Yêu quý con như đẻ con ra

                                                Cho con nào áo nào quà

                                                Cho củi con sưởi cho nhà con ngơi"                                                                                                                   (Bầm ơi - Tố Hữu)

            Anh Giải phóng quân tìm thấy tình người qua hơi ấm ổ rơm:

                                                "Rơm vàng bọc tôi như kén bọc tằm

                                                Tôi thao thức trong hương mật ong của ruộng

                                                Trong hơi ấm hơn nhiều chăn đệm

                                                Của những cọng rơm xơ xác, gầy gò"

                                                                                    (Hơi ấm ổ rơm - Nguyễn Duy)

            Và cũng tìm thấy tình người trong mỗi bữa ăn trước giờ ra trận:

                                                "Bát cơm gạo mùa trắng muốt bốc hơi

                                                Thóc hợp tác vừa ưu tiên cân đối

                                                Mẹ ngắm con ăn, mẹ chờ mẹ xới

                                                Đĩa thịt gà mẹ gắp mãi cho con" 

                                                                                                (Mẹ - Lương Thành Thạo)

Chiến tranh đã lùi xa, thơ kháng chiến đã làm ngời sáng lên hình tượng đẹp nhất, gây xúc động mạnh mẽ nhất  trong tâm trí người đọc. Đó là hình tượng người lính, hình tượng "Anh bộ đội Cụ Hồ" đã "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".
(Lương Thành Thạo)

Cơ quan chủ quản: SỞ CÔNG THƯƠNG TỈNH HẢI DƯƠNG
Người chịu trách nhiệm: Ông Vũ Doãn Quang - Tỉnh ủy viên/Giám đốc Sở
Đơn vị phụ trách trang tin điện tử: TRUNG TÂM XÚC TIẾN THƯƠNG MẠI
Địa chỉ: 39 Đại lộ Hồ Chí Minh, TP Hải Dương - Điện thoại: 03203.845502 - Email: xttmhd@gmail.com

Designed by |